Trên đường đi taxi về, chồng nắm chặt tay tôi nhưng không nói gì.
Tôi quay mặt nhìn ra ngoài cửa kính, nhìn những giọt nước mưa chạy dài trên cửa sổ rồi cứ thế bật khóc.
Đêm đó, tôi nằm cạnh con gái thật lâu.
Nhìn con ngủ, tôi chỉ nghĩ: “Nếu mẹ không còn nữa, con sẽ phải sống thế nào?”
Tôi sợ cái chết. Nhưng tôi còn sợ hơn việc mình sẽ không thể nhìn thấy con trưởng thành.
Quá trình điều trị bắt đầu.
Những đợt thuốc và hóa trị khiến cơ thể tôi kiệt quệ.
Mùi thức ăn cũng làm tôi buồn nôn.
Miệng lúc nào cũng đắng.
Chỉ trong vài tháng cân nặng sụt hơn 20kg.
Quần áo rộng thùng thình.
Hai chân yếu đến mức đi từ giường ra cửa phòng cũng phải có người dìu.
Mỗi lần soi gương, tôi gần như không nhận ra người phụ nữ trong đó.
Gương mặt hốc hác.
Da nhợt nhạt.
Ánh mắt hoảng sợ và mệt mỏi.
Có một lần, sau khi truyền hóa chất, tôi nằm liệt trên giường suốt hai ngày.
Con gái ngồi bên cạnh, vừa lau mặt cho tôi vừa cố giấu nước mắt.
Tôi nghe con nói với bố:
“Bố ơi, mẹ yếu quá. Mẹ còn ở lại với con được bao lâu nữa ?”
Câu hỏi đó khiến tôi đau hơn tất cả những cơn đau thể xác.
Tôi quay mặt vào tường, không dám nhìn con.
Đêm hôm ấy, tôi đã nghĩ đến việc dừng điều trị.
Không phải vì tôi không muốn sống.
Mà vì tôi cảm thấy mình không còn đủ sức để bước tiếp.
Cơ thể tôi đã mệt.
Tinh thần tôi đã cạn kiệt.
Ngay cả hy vọng cũng trở thành một điều quá xa xỉ.
Bước ngoặt xảy ra trong một lần tôi phải nhập viện vì mất nước và suy kiệt…
Hôm đó, một bác sĩ lớn tuổi đến kiểm tra tình trạng của tôi.
Sau khi xem hồ sơ, bác sĩ không hỏi ngay về cơn đau.
Cô hỏi:
“Dạo này chị ăn uống thế nào?”
Tôi nói gần như không ăn được gì.
Tôi cũng kể rằng mình đang kiêng rất nhiều thứ vì sợ ăn vào sẽ khiến bệnh nặng hơn.
Bác sĩ im lặng vài giây rồi nói:
“Điều trị khối u là việc của phác đồ. Nhưng muốn theo được phác đồ, cơ thể phải còn đủ sức.”
"Bên cạnh thuốc, chế độ dinh dưỡng cân bằng ảnh hưởng rất lớn đến tốc độ hồi phục của cơ thể"
Sau đó, bác sĩ lấy ra một cuốn sách và đặt vào tay tôi.
Cuốn sách có tên:
“Liệu Pháp Sức Khỏe Cùng Ung Thư”.
Bác sĩ nói tiếp:
“Chị hãy đọc kỹ, cuốn sách này sẽ giúp chị hiểu rõ bệnh của mình nên ăn gì, tránh gì, cách chăm sóc cơ thể trong từng giai đoạn.”
Tối hôm đó, tôi thử đọc.
Và càng đọc, tôi càng bị cuốn vào từng trang sách.
- Lần đầu tiên, tôi hiểu cơ thể mình cần ăn gì, cần bổ sung gì trong từng giai đoạn điều trị.
- Làm thế nào để không làm dạ dày suy kiệt thêm
- Ăn thế nào giúp cơ thể còn năng lượng để ức chế tế bào ung thư
- Làm sao để giảm suy kiệt, giữ vững tinh thần
Lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, tôi thấy trong lòng mình lóe lên một tia hy vọng thật sự. Không phải hy vọng mù quáng. Mà là hy vọng có cơ sở.
XEM THỬ NỘI DUNG SÁCH